Câu chuyện khởi nghiệp Homestay thành công với phong cách Thụy Điển

0
59

Vì đã sống một thời gian ở Thụy điển, mình cũng bị thấm cái cốt cách của người Thụy điển là thích sự đơn giản, chừng mực và vừa đủ tiện nghi. Nên mọi thứ trong căn nhà mình xây đều toát lên tinh thần đó. Điều khác biệt lớn nhất và cũng là điều gây cho mình sự phiền toái nhiều nhất khi xây chính là mình sử dụng gạch cổ thời Pháp để xây. Khoảng năm 2016 thì gạch cổ vẫn chưa được sử dụng nhiều như bây giờ và giá cũng còn chưa cao, lượng gạch còn nhiều…

Hình ảnh có thể có: phòng ngủ và trong nhà

Năm 2012, mình bắt tay kinh doanh cửa hàng trái cây.
Như đã kể, khi còn ở Thụy điển, mình có tham gia khóa học về điều hành một doanh nghiệp nhỏ. Khóa học không nhiều, nhưng tạo cho mình một nền tảng rất cơ bản về nhưng gì mình có thể bắt đầu khi muốn bắt tay vào làm kinh doanh.

Và khi bước chân về Việt Nam, cụ thể là Sài Gòn, đó là khoảng đầu năm 2011, sau hơn 1 năm lo cho bé lớn vào lớp 1, bé nhỏ đi nhà trẻ ổn ổn, nhà cửa thu xếp cũng ổn ổn. Mình mở một cửa hang bán trái cây.
Mình xác định có thể 1, 2 năm đầu sẽ không có lời và cũng xác định là mình làm nhỏ nhỏ, sau đó thấy ổn sẽ tiếp tục mở rộng ra hoặc ngược lại.

Trong đời mình có hai niềm đam mê lớn, đó là những thứ liên quan đến ẩm thực (nấu ăn và ăn theo ý thích của mình) và kiến trúc (cụ thể là mình mê tạo ra một không gian sống nào đó theo cảm nhận của riêng mình, chứ cũng không phải kiểu kiến trúc theo nghĩa quá rộng lớn). Vào thời điểm đó, mình đặc biệt mê trái cây. Bạn tưởng tượng một thời gian sống xa nhà, mình trở về và thứ đầu tiên mình cảm thấy sung sướng khi về nhà là được ăn trái cây. Thêm nữa quê mình ở Cái Bè, một vùng trái cây khá trù phú và nổi tiếng ở miền Tây. Nổi tiếng nhất là xoài cát Hòa Lộc (tên cũ của Cái Bè).

Để bắt đầu một cửa hàng nhỏ bán trái cây, mà mình định dạng nó theo kiểu cửa hàng trái cây thôn quê. Mình bán những loại trái cây lành lấy từ quê lên: chuối đu đủ, dừa, dưa hấu, ổi, mít là những loại trái cây có quanh năm, còn những loại như xoài, mận, sầu riêng, sa pô chê, vú sữa là những loại bán theo mùa. Mình còn bán thêm nước ép và sinh tố các loại theo mùa nữa.

Sau một năm, dù đã có một nền tảng nhất đinh về lượng trái cây đầu vào, lượng khách hàng cũng ổn định nhưng mình đã đóng cửa cửa hàng sau một năm vì ba lý do.

1. Giá thuê mặt bằng cao, mình thương lượng giảm giá không thành công, và mặt bằng cũng nằm trong khu dân cư nhỏ, khó phát triển thêm.

2. Để cung cấp lượng trái cây đều cho cửa hàng vì trái cây chỉ có thể bán trong 3, 4 ngày là phải thêm hàng mới, nên mình phải đi lấy thêm trái cây ở chợ Bình Điền vào ngày trong tuần nên rất cực.

3. Liên tục bị gia đình, nhất là má mình không ủng hộ với muôn vàn lý do khác nhau.

Đây coi như là thất bại đầu tiên trong việc kinh doanh của mình.

Sau khi cửa hàng đóng cửa thì mình lại loay hoay với công việc nội trợ chăm sóc con cái nhà cửa cho đến giữa năm 2015 thì mình đi làm thư viện. Vì mình cũng như ông xã cảm nhận rõ là mình ở nhà rất thiệt thòi, cực và mình đã xém rơi vào trầm cảm.

Khi ở Thụy điển, mình cũng ở nhà, chăm con, đi học nhưng môi trường xung quanh rất tốt. Mình chưa từng băn khoăn về hoàn cảnh của mình hay điều gì. Nhưng khi bước chân về Việt Nam, mình cảm giác sống ở Việt Nam rất khó các bạn ạ. Nó khó ở những điều như sau:

– Khi mình ở nhà, mỗi khi gặp mặt bạn bè hay người thân, mình liên tục nghe những điều như: ở nhà sướng quá hoặc khổ quá, đừng ở nhà hoặc thôi đi làm chi nữa ở nhà đi sướng quá rồi hoặc ở nhà miết mai mốt lạc hậu lắm đấy vân vân….nghĩa là bạn luôn được nghe những ý kiến trái chiều mỗi người một kiểu và ở VN người ta cho ý kiến về hoàn cảnh của người khác hơi nhiều thì phải.

– Việc người khác can thiệp vào chuyện riêng gia đình bạn là chuyện bình thường ở Việt Nam. Điều này tưởng chừng như đơn giản nhưng lại tạo cho gia đình bạn áp lực rất lớn. Người Việt mình hình như nhập nhằn giữa tình cảm và làm theo ý cá nhân của ai đó. Nghĩa là, người Việt mình cho rằng khi bạn thương yêu ai đó bạn phải làm theo ý người đó. Vợ thương chồng là phải chiều chồng, con thương cha mẹ là phải chiều cha mẹ,…Nên mới có chuyện giáo dục là con cái phải nghe lời cha mẹ tuyệt đối. Cá nhân mình thì thấy nó vô lý hết sức. Mình nghĩ, mỗi con người sinh ra, mỗi cá tính riêng biệt, cảm xúc vui buồn, cảm nhận về mỗi thứ xung quanh không ai giống ai, nên không thể nhất nhất chiều theo ý mà phải tôn trọng lẫn nhau. Các bạn Tây đã làm điều này rất tốt. Còn ở Việt Nam, nếu muốn sống đời mình theo ý mình, bạn phải thực sự đấu tranh để có sự tự chủ đó.

– Môi trường xã hội chung thực sự không tốt, nhận thức phần đông là kém. Khu nhà mình sống là một con hẻm cụt với chừng hơn 10 nóc nhà. Vậy mà chuyện rác vẫn là chuyện đau đầu cho đến tận bây giờ. Có khá nhiều người có ý thức giữ gìn và phần còn lại thì không. Nên cuộc chiến giữa hai bên vẫn diễn ra hằng ngày hàng giờ mà không giải quyết được. Chỉ có thể chấp nhận mà thôi. Nên nếu có điều kiện nên chọn nhưng khu dân trí cao mà sống.

Khoảng giữa năm 2016, tự mình xây căn nhà nhỏ trên sông đầu tiên.

Không có mô tả ảnh.

Rồi như một cái duyên, má mình khi ấy bảo cho mình một miếng đất cặp mé sông để mỗi lần về quê có chỗ nghỉ ngơi rộng rãi. Trong đầu mình khi ấy nghĩ ngay đến kiểu nhà summer house của dân Thụy điển, nên mình bắt tay vào ngồi hì hụi vẽ và thiết kế. Trong đầu mình đã hiện ra căn nhà với mái hiên hướng ra sông, nơi có thể ngồi đón ánh hoàng hôn trên sông buồn nhưng rất đỗi bình yên.

Không có mô tả ảnh.

[Dân Bắc Âu ngoài căn nhà chính để ở thường còn có một căn nhà khác ở vùng xa xôi nào đó dùng để nghỉ hè, tiếng Anh gọi là “summer house”. Theo luật pháp thì nhà này chỉ để dùng để đi nghỉ, không phải ở chính vì giá điện nước hoặc các thứ liên quan khác được qui định khác nhà bình thường. Theo mình được biết là như vậy.]

Và vì đã sống một thời gian ở Thụy điển, mình cũng bị thấm cái cốt cách của người Thụy điển là thích sự đơn giản, chừng mực và vừa đủ tiện nghi. Nên mọi thứ trong căn nhà mình xây đều toát lên tinh thần đó. Điều khác biệt lớn nhất và cũng là điều gây cho mình sự phiền toái nhiều nhất khi xây chính là mình sử dụng gạch cổ thời Pháp để xây. Khoảng năm 2016 thì gạch cổ vẫn chưa được sử dụng nhiều như bây giờ và giá cũng còn chưa cao, lượng gạch còn nhiều.

Hình ảnh có thể có: thực vật

Những người chủ thầu cho tới thợ xây đều rất hoang mang với mình trong suốt quá trình xây căn nhà. Vì mình xài gạch cổ, gạch bông và gỗ thông, những thứ hoàn toàn xa lạ với họ trước giờ. Và cái cách mình hướng dẫn họ cũng không giống ai vì hoàn toàn không có bản vẽ và mình nghĩ cái hoang mang nhất có lẽ vì mình là phụ nữ. Một điều không phổ biến lắm ở Việt Nam nhỉ. Nhưng may thay, cuối cùng mình cũng làm xong căn nhà và mình stress tập 1.

Sau khi xây xong căn nhà, mỗi lần về quê ra ngồi hiên sau ngắm sông, mình thấy có rất nhiều khách Tây du lịch trên sông mỗi ngày. Mình còn nhớ lúc đó mình đã nói với anh mình: ông phải nghĩ cách kiếm tiền từ khách du lịch kìa, vì lúc ấy anh mình cũng vừa xây nhà xong và cũng nghĩ đến việc kinh doanh cái gì đó.

Sau kì nghỉ tết, tức đầu năm 2017, lúc ấy về Sài gòn mình mới bắt đầu nghĩ sao không thử bỏ nhà lên trang nào đó cho thuê vì nhà mình lâu lâu mới về quê 1, 2 hôm, nhà để không rất uổng. Vậy là ngày 14 tháng 2 năm 2017, mình chính thức niêm yết căn nhà lên trang Booking.com. Tối hôm đó mình nhận được đặt phòng đầu tiên của hai bạn người Pháp.

Thành công ban đầu từ một sự tình cờ

Sau đó là khách cứ book lai rai, cho đến đoạn tháng 10 năm 2017, mình nhận rất nhiều book phòng cho giai đoạn cao điểm tháng 12, tháng 1. Tháng 12 năm 2017, nhà mình hầu như full với lượng đặt phòng là 26 đêm và có khá nhiều review tốt từ khách của mình. Vậy là tháng 10 năm 2017, mình mạnh dạn bắt tay vào xây thêm 2 căn nhà phía mặt vườn để mở rộng kinh doanh vì thấy khả năng thành công khá cao.

Hình ảnh có thể có: 1 người, bầu trời, ngoài trời, thiên nhiên và nước

Hiện tại sau hơn 1 năm, với 51 lượt review và 9 điểm trên trang Booking, lượt đặt phòng của nhà mình vẫn tăng gấp 3 so với cùng thời điểm. Khách đến ở còn ăn uống, đi tàu trên sông nên ngoài nguồn thu từ tiền phòng mình còn giúp má mình và anh mình có thêm thu nhập.

Phải nói rằng việc kinh doanh homestay khá phù hợp với mình và gia đình vì thỏa mãn niềm đam mê cá nhân và cũng phù hợp với năng lực các thành viên trong gia đình (má mình nấu ăn rất ngon và mến khách) anh mình thì thật thà và nhiệt tình. Điều đó góp không nhỏ vào thành công của mô hình homestay.

Lời khuyên cho những bạn muốn kinh doanh

– Nhận biết những lợi thế mình có khi bước vào kinh doanh và phát huy nó
– Toàn tâm toàn ý cho việc mình làm và kiên trì tới cùng.
– Giữ tâm thế tích cực lạc quan
– Tạo ra giá trị thực sự khác biệt và nổi bật mà người khác khó bắt chước
– Khéo léo trong quản lý con người
– Biết nắm bắt cơ hội
– Trong kinh doanh, phải để cảm xúc qua một bên.
– Rèn cho mình khả năng giải quyết tình huống nhanh và linh hoạt và có thể thay đổi hướng kinh doanh khi cần thiết.
– Giữ được giá trị cốt lõi ban đầu.

Việt Nam đang rất cần những con người có tư duy riêng biệt và mạnh mẽ.

Điều quan trọng là hãy biến những kĩ năng riêng có thành sự nghiệp của riêng mình và tạo ra giá trị cho xã hội.
Chúc các bạn tìm được hướng đi cũng như có được sự thành công ở tương lai.

Sài gòn tháng 4/2018.

Tác giả: Thi Phan

Nguồn: vietnambusinessinsider.vn

Previous articleNhà môi giới nên vì công ty, vì khách hàng hay vì bản thân khi đứng trước 1 dự án mới?
Next articleRủi ro khi ký hợp đồng BĐS có giá trị thấp hơn so với giá thực tế giao dịch

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here