GIÁO DỤC KHAI PHÓNG CÓ THỂ SẼ KHÔNG CÒN TỒN TẠI TRONG THẾ KỶ 21

0
69


Nguồn ảnh:The Atlantic

Tên gốc(tiếng nước ngoài): The Liberal Arts May Not Survive the 21st Century

Wisconsin có một hệ thống giáo dục đại học công lập được ngưỡng mộ trên khắp thế giới. Nhưng có thể nó không thể trụ được với một nền kinh tế khát khao công nghệ.

Viết bởi Adam Harris

Trong rất nhiều năm, Wisconsin đã có một trong những hệ thống đại học công lập tốt nhất cả nước. Nó được xây dựng dựa trên ý tưởng: tầm ảnh hưởng của trường đại học không nên kết thúc trong khuôn viên trường, những vị giáo sư – và những sinh viên họ giảng dạy – nên “tìm kiếm lẽ phải” để giúp đỡ các nhà lập pháp tiểu bang viết luật, giúp đỡ cộng động với kĩ năng kĩ thuật và nói chung là cải thiện chất lượng cuộc sống khắp các tiểu bang.

Nhiều người cho là Ý tưởng Wisconsin, như nó được biết đến, thuộc về Charles Van Hise, chủ tịch của trường đại học Wisconsin từ năm 1903 đến năm 1918. “Tôi hẳn là sẽ không bao giờ bằng lòng cho đến khi sức ảnh hưởng tốt đẹp của trường đại học tiếp cận được với mọi gia đình của bang.” Hise nói trong một bài diễn văn vào năm 1905. “Nếu mái trường yêu quý của chúng ta vươn đến lý tưởng này thì nó sẽ trở thành trường đại học bang hoàn hảo đầu tiên”. Ý tưởng của ông ấy được viết vào nhiệm vụ của hệ thống trường đại học bang, và qua thời gian hệ thống này đã trở thành hình mẫu cho trường đại học công lập.

Nhưng nguồn sức mạnh của ý tưởng này đã gần như biến mất vào năm 2015, khi thống đốc Scott Walker đề xuất kế hoạch ngân sách, bao gồm một thay đổi với nhiệm vụ của trường đại học. Ý tưởng Wisconsin sẽ bị biến đổi. “Tìm kiếm lẽ phải” sẽ bị cắt bỏ để ủng hộ nhiệm vụ “đáp ứng được nhu cầu về lực lượng lao động của bang”.

“Tôi hẳn là sẽ không bao giờ thỏa mãn cho đến khi sức ảnh hưởng tốt đẹp của trường đại học tiếp cận được với mọi gia đình của bang”

Với những người bên ngoài Wisconsin, đề xuất thay đổi này có lẽ sẽ trông có vẻ nhỏ nhoi. Sau tất cả, có gì tệ hại về một hệ thống giáo dục thúc đẩy con người tiến tới một nền kinh tế công nghệ cao chứ? Nhưng với nhiều người dân Wisconsin, sự thay đổi này đã đánh thẳng vào phần tinh túy của đặc tính của tiểu bang. Họ chỉ rõ rằng ý tưởng này – với những nguyên lý cốt lõi của lẽ phải, dịch vụ công cộng và “cải thiện điều kiện của con người” – chính là thứ đã làm đã làm nên một Wisconsin rất Wisconsin.

Sau cùng Walker đã hủy bỏ nỗ lực của mình trong việc thay đổi Ý tưởng Wisconsin, ông thừa nhận rằng chính quyền của mình không hề có ý sẽ thay đổi nó, đấy chỉ là một “lỗi soạn thảo”. Và vì thế Ý tưởng Wisconsin đã được duy trì – ít nhất là trong một ý nghĩa chính thức. Nhưng mặc dù câu chữ tồn tại không chút sứt mẻ, nhiều người dân Wisconsin tin rằng trong những năm kể từ ngày đó, thay đổi mà Walker đã đề xuất sẽ xảy ra. Và một trong những trụ sở của tiểu bang, trường đại học Wisconsin nằm ở Stevens Point sẽ trở thành tâm chấn của sự thay đổi này.

Vào giữa tháng mười một, trường đại học đã thông báo họ dự định dừng việc giảng dạy sáu chuyên ngành của giáo dục khai phóng, bao gồm địa lý, địa chất học, tiếng Pháp, tiếng Đức, nghệ thuật hai chiều và ba chiều, lịch sử. Kế hoạch đã làm những người theo dõi choáng váng sửng sốt, nhiều người trong số họ còn tranh luận rằng vào thời điểm khi chủ nghĩa quốc xã trỗi dậy, xã hội cần người dân có hiểu biết về lịch sử, cho dù nền kinh tế thì không cần phải thế. Nhưng trường đại học nói rằng điều này không hề khả thi: Sau vài thập niên cắt giảm ngân sách, giai đoạn trầm trọng nhất là dưới thời của Walker, Steven Points đã không còn có đủ nguồn lực để chống đỡ cho sáu chuyên ngành này nữa.

Cuộc bầu cử thống đốc gần đây của bang đã cho thấy rằng hàng triệu người dân Wisconsin muốn giữ gìn những giá trị mà hệ thống đại học đã thể hiện suốt bao lâu nay. Thống đốc mới đắc cử, Tony Evers, chiến thắng cuộc đua phần nào vì ông đã tham gia chiến dịch trong việc giành lại vị thế của Wisconsin như là một người nâng cao lá cờ cho bậc giáo dục đại học. Nhưng Evers có một cuộc đấu tranh ở ngay phía trước: đảng Cộng Hòa của bang nắm quyền kiểm soát cơ quan lập pháp đã cho thấy rõ rằng họ sẽ không hợp tác với nghị trình của Evers. Mặc dù Evers đã đắc cử, ý tưởng Wisconsin có lẽ không còn tồn tại bao lâu nữa. Wisconsin đã đến được đây như thế nào – và liệu tiểu bang này có thể thoát ra – là một câu chuyện sẽ tiết lộ sức ép của một bang cảm nhận rằng họ phải chọn lựa giữa nhu cầu của nền kinh tế khao khát công nghệ và những công dân thiếu hiểu biết, và sẽ cố gắng bằng cách này hay cách khác và thỏa mãn cả hai.

Vào tháng 11 năm 2017, Lee Willis không thật sự quan tâm. Giáo sư trong từng khoa ở trường đại học Wiscontin thuộc thành phố Steven Point được đánh giá chương trình của họ trước buổi họp hàng tuần với chủ nhiệm khoa; Willis, giáo sư của khoa lịch sử, không cảm thấy ổn cho lắm, nhưng ít nhất thì vẫn giữ được sự lạc quan.  Ông ấy nói với tôi rằng “Tôi cảm thấy khoa đã thật sự đa dạng hóa chương trình giảng dạy theo một cách nâng đỡ chúng tôi lên”. Khoa đưa ra một chuyên ngành lịch sử, và nhiều môn học cho một chuyên ngành liên ngành trong quan hệ quốc tế và chuyên ngành khoa học-xã hội cho những người theo đuổi chứng chỉ giảng dạy.

Trường cao đẳng, song song với phần còn lại của hệ thống UW, đang đối mặt với việc cắt giảm ngân sách chuyên ngành. Bang đã dành ít hơn 23% đô la điều chỉnh lạm phát của mỗi sinh viên so với thập niên trước, theo Trung tâm ngân sách và chính sách ưu tiên (CBPP). Trên tất cả điều đó, việc “giữ nguyên học phí” đang ở vị trí tốt cho sinh viên, nhưng lại gay go cho một trường học cần nguồn quỹ cho chương trình của mình.

Những trường đại học trong trường hợp này có ít lựa chọn ngoài việc bắt đầu cắt giảm, Michael Mitchell, một nhà phân tích chính sách của CBPP đã nói với tôi như thế. Nhiều cơ sở phải hợp nhất chương trình, giới hạn việc mở các khóa học, ngừng việc tuyển dụng, cho nhân viên nghỉ phép, chuyển vài giảng viên trong biên chế sang các vị trí phụ trợ và cắt giảm dịch vụ trong trường đại học mà các sinh viên phụ thuộc vào, ví dụ như dịch vụ sức khỏe tâm lý hay thời gian ở thư viện, ông Mitchell nói. Các cơ sở hàng đầu, ví dụ như đại học Wisconsin ở Madison thường an toàn, nhưng không phải với thế giới ở Steven Points.

Đó là vị trí trường đại học đã tự tìm thấy trong suốt buổi họp hội đồng vào năm 2017. Theo quan điểm, các quản trị viên đã phá vỡ số lượng sinh viên đăng kí những chuyên ngành trong mỗi khoa – ít nhất là những chuyên ngành riêng rẽ về lĩnh vực STEM, Willis nói. Chắc chắn rằng sẽ có vài dấu hiệu của sự rắc rối từ chương trình trước đây của ông ấy, Willis nói, điều đó đáng lẽ ra phải anh ấy lo lắng nhưng cuộc họp đó là lúc anh ấy nghĩ chắc chắn rằng: “Họ đã đánh dấu chúng tôi rồi”

Tháng 3 năm 2018, hội đồng quản trị của trường đưa ra một đề xuất để giải quyết số tiền thiếu hụt. Họ nói rằng sự cắt giảm là cần thiết. Các môn học khai phóng chính yếu như tiếng Anh, triết học, khoa học chính trị và lịch sử sẽ có thể bị loại bỏ. Trường đại học chỉ rõ rằng không có đủ số lượng sinh viên đăng ký học các môn đó để khiến chúng trở nên xứng với chi phí bỏ ra. “Chúng ta đang đối mặt với một vài sự thay đổi trong việc ghi danh.” Greg Summers, hiệu trưởng và phó hiệu trưởng danh dự ở Stevens Point nói với tôi, “Và học sinh càng có ý thức về chi phí hơn so với trước đây”

 Với Willis, đây không chỉ là một thất bại về mặt giáo dục và còn mang tính xã hội.

Thay vào đó, hội đồng quản trị muốn tập trung vào nguồn lực có hạn của trường trong những lĩnh vực có tính học thuật mà các sinh viên đang ồ ạt quan tâm và đó là thứ mà nền kinh tế của bang có thể sử dụng ngay lập tức – Mặc dù họ xác nhận rằng các môn học khai phóng vẫn là phần chính yếu của chương trình giảng dạy, thậm chí nếu những chuyên ngành đặc trưng bị loại bỏ. “Chúng tôi giữ sự tận tụy để bảo đảm mỗi sinh viên tốt nghiệp từ UW-Steven Points đều thấu hiểu những môn học khai phóng một cách hoàn hảo cũng như chuẩn bị cho một lộ trình nghề nghiệp thành công.” Bernic Patterson, hiệu trưởng danh dự của cơ sở đã phát biểu trong một thông điệp gửi đến trường đại học. Những thay đổi sẽ phản ánh “một sự chuyển mình mang tầm vóc quốc gia trong số các sinh viên hướng về con đường sự nghiệp”, hội đồng quản trị chỉ rõ. Đề xuất được lên kế hoạch thêm những chuyên ngành trong kĩ thuật hóa học, hệ thống thông tin máy tính, thực thi pháp luật bảo tồn, tài chính, khoa học lửa, thiết kế đồ họa, quản trị và marketing. Bằng cách tập trung nhiều hơn vào các lĩnh vực sẽ dẫn trực tiếp đến nghề nghiệp, trường học có thể cung cấp tốt hơn những thứ các doanh nghiệp muốn – và sinh viên, theo lý thuyết, sẽ có một khoảng thời gian dễ dàng hơn trong việc tìm việc và thành công trong sự nghiệp.

Các cán bộ giảng dạy đang trông đợi những sự cắt giảm, nhưng gần như không có gì nghiêm trọng như thế. “Cá nhân tôi ngạc nhiên về nguồn gốc của sự thay đổi.” Ed Miller, một giáo sư khoa học-chính trị ở trường đã chia sẻ với Đài phát thanh công cộng Wisconsin, “Chúng tôi sống trong nền dân chủ, và những trường đại học thì được cho là sẽ chuẩn bị cho công dân để tham gia vào nền dân chủ, bên cạnh đó là tham gia vào môi trường lao động, mặc dù đấy là điều chắc chắn rất quan trọng.”

Nhưng vượt xa điều đó, Thomas O’Guinn, một giáo sư ở trường đại học Wisconsin chi nhánh Madison đã nói rằng, những thay đổi như một cái tát thẳng vào mặt Ý tưởng Wisconsin. “Ý tưởng chúng ta sẽ chỉ từ mọi thứ cho [trường học tập trung vào nghề nghiệp] nào phải là Ý tưởng Wisconsin”.

Một làn sóng phản đối dữ dội với đề xuất này từ sinh viên, các giáo sư và cựu sinh viên đã đẩy hội đồng quản trị phải cân nhắc lại kế hoạch ban đầu. Đến khi đề xuất cuối cùng được đưa ra vào giữa tháng 11 năm 2018, nó đã ít đi sự bành trướng phô trương, nhưng vẫn rất mạnh mẽ. Sáu chương trình sẽ bị cắt giảm, bao gồm chuyên ngành lịch sử. Theo Trung tâm thống kê giáo dục quốc gia, trường đại học dường như đang chú ý đến các chương trình với số lượng cấp bằng tốt nghiệp thấp, và trên toàn quốc, số lượng người tốt nghiệp từ chương trình cử nhân trong lịch sử đang có sự sụt giảm nặng nề nhất trong bất kì chuyên ngành nào vào những năm gần đây.

Nếu đề xuất này, thứ hiện giờ đang ở giữa giai đoạn hứng chịu sự chỉ trích từng cộng đồng được hoàn thành, các lớp lịch sử vẫn sẽ được cung cấp, nhưng Willis nói rằng cắt giảm chuyên ngành cuối cùng sẽ dẫn đến một sự cắt giảm nhân viên và những khóa học cao hơn, ví dụ như chuyên đề nghiên cứu mùa xuân về Holocaust và tầm quan trọng của chuyên ngành về chủng tộc và sắc tộc. Với Willis, đây không chỉ là một thất bại về mặt giáo dục mà còn mang tính xã hội. “Bạn sẽ không bao giờ biết khi nào một phép ẩn dụ lịch sử sẽ phát sinh”, Ông châm biếm, chỉ vào một sự việc xảy ra gần đây ở Baraboo, Wisconsin, nơi các học sinh trung học đang bắt chước lại tư thế chào của đảng viên Đức Quốc xã trong một bức ảnh.

Những từ ngữ của Ý tưởng Wisconsin vẫn không thay đổi, nhưng hội đồng quản trị đang rút hết tinh túy từ nó nhằm ủng hộ nền giáo dục vì nghề nghiệp. Willis nói, “Tôi cảm thấy các môn học khai phóng đang được yêu cầu để xếp phía sau sự chuẩn bị nghề nghiệp” “hơn là việc nghiên cứu các môn khai phóng cho mục đích hướng đến những lợi ích cộng đồng.”

Greg Summers là một sử gia môi trường bằng thương mại. Ông nhận được học vị tiến sĩ ở Madison, và ông ấy đã làm việc ở Steven Points suốt sự nghiệp của mình bắt đầu từ năm 2001. Nhưng không phải khoa của chính ông ấy – khoa Lịch sử – đã đưa ông đến với trường đại học.

Thay vào đó, Cao đẳng tài nguyên thiên nhiên nổi tiếng của Steven Points đã đưa ông vào. Trường cao đẳng đã đào tạo nhiều cán bộ lâm nghiệp, quản lý cuộc sống hoang dã và kỹ sư môi trường của tiểu bang. “Tôi đến đây vì muốn đảm bảo rằng mỗi sinh viên được chúng tôi đào tạo ở Cao đẳng tài nguyên tự nhiên sẽ bước ra khỏi trường với sự hiểu biết rằng lịch sử vô cùng quan trọng.” Summers nói, “Và nó sẽ liên quan đến công việc chuyên nghiệp của họ.” Ông chỉ rõ rằng nhiều trường đại học đã thất bại trong việc cho các tân cử nhân STEM của họ sự hiểu biết sâu rộng hơn bởi vì phần lớn các chương trình giảng dạy chung.

Về cơ bản, Summers nói rằng, lựa chọn một chuyên ngành với hy vọng sẽ kiếm được việc làm không nên ngăn cản một sinh viên nhận được một nền giáo dục khai phóng cơ bản.

“Chúng tôi đã nghe rất nhiều người chủ nói rằng họ không muốn chọn giữa một tân cử nhân có vài khả năng kĩ thuật với một tân cử nhân có chuyên ngành giáo dục khai phóng.” Summers nói, “Họ thật sự muốn có cả hai thứ.” Ông ấy nói mình đang làm việc ở Steven Points để cung cấp sự cân bằng đó. “Chúng tôi đang cố để tìm kiếm những cách thức hợp nhất tốt hơn cho giáo dục khai phóng mà chúng tôi đã luôn giảng dạy vào tất cả những chuyên ngành”, Ông ấy nói, vậy nên những sinh viên không cần phải chọn giữa một chuyên ngành trong các môn học khai phóng và “một chuyên ngành không thật sự thu hút họ một cách đầy ý nghĩa”. Về cơ bản, Summers nói rằng, lựa chọn một chuyên ngành với hy vọng sẽ kiếm được việc làm không nên ngăn cản một sinh viên nhận được một nền giáo dục khai phóng cơ bản.

Nhưng ông ấy đã có một khoảng thời gian khó khăn để làm việc với hội đồng quản trị để đạt được mục đích đó. Cuối tháng rồi, hơn 100 cán bộ giảng dạy và nhân viên cũ cũng như đang làm việc ở đại học đã kêu gọi sa thải Summers cũng như Hiệu trưởng Bernie Patterson, “Trong khi hiệu trưởng Summers tuyển dụng nhiều giảng viên hơn hiện giờ ông ấy nghĩ rằng chúng ta có thể đáp ứng được, UWSP cam kết một quá trình hoạch định chiến lược dài hơi.” Họ viết, “Nhưng tính từ xuất sắc, bất kể được dàn dựng trang nhã như thế nào, đừng thiết lập một chiến lược hoạch định. Thay vì được chỉ dẫn bởi một tầm nhìn kiên định, bộ phận lãnh đạo của UWSP lại trở nên thất thường, lầm lạc và trong vài trường hợp thậm chí còn không đủ trình độ để giải quyết.”

Tuy nhiên Summers chỉ ra rằng chiến lược không có tác động trở lại hoặc không nhất quán cho vấn đề đó. Thay vào đó, ông ấy cho rằng trường đại học đang cố gắng nghĩ về “Chặng đường 10 năm”, với những gì sinh viên và tiểu bang sẽ cần. Summers nói nhu cầu “đang đến từ những người trưởng thành lao động ở các trường đại học, những người không thể đến trường vào 10 giờ sáng thứ ba để tham dự một lớp học ba tín chỉ, và những người không thể tìm kiếm một chứng chỉ bằng tú tài đầy đủ.” Thay vì “họ có thể cần kiến thức và sự học hỏi và sự thúc đẩy chuyên nghiệp”. Bên cạnh đó, Summers lí luận bằng, “Thường khi con người có những cuộc đối thoại, họ có xu hướng đúc kết giá trị của chuyên ngành với giá trị của môn học.” Đây không phải một sự tấn công với giáo dục khai phóng, nhưng là một đòn thúc đẩy để mở rộng giáo dục khai phóng đến nhiều học sinh trong những cách thức đáng chú ý.

Summers cũng xác nhận ý tưởng Wisconsin, và đã đề xuất một “Viện cho ý tưởng Wisconsin” sẽ được dùng như một trung tâm để phát sinh ra một chương trình giáo dục phổ thông được cải tiến. “Chúng tôi thật sự muốn đưa [viện] trở thành ưu tiên hàng đầu trong việc định nghĩa chương trình giảng dạy theo một cách ý nghĩa nhất mà chúng tôi có thể cho những sinh viên và đảm bảo rằng nó sẽ hợp nhất với con đường chuyên nghiệp họ đã chọn.”

Ông ấy nói “Chúng ta cần phải đảm bảo rằng kiến thức thích hợp, và nó có thể ứng dụng được.” Sự cạnh tranh ở trường đại học trong thị trường giáo dục đại học tương lai sẽ phụ thuộc vào điều này.

Cả Willis và Summers đều tán thành một điểm quan trọng: Những gì xảy ra ở Wisconsin có thể trở thành hình mẫu cho giáo dục bậc cao ở khắp cả nước. Điều chia rẽ họ chính là liệu đó có phải là một chuyện tốt hay không.

Tuy nhiên, có một điều chắc chắn rằng: thực tế tài chính ví như những thứ đang đối mặt Steven Points không xa với nhiều học viện tôn giáo khác. Summers nói “Thực tế là chúng ta không thể là tất cả mọi thứ với mọi người, bất kể giá trị cộng đồng của một vài công việc.”, “Sự ràng buộc này rất thật” Có vài dấu hiệu khích lệ – nếu có – rằng các bang sẽ lại một lần nữa đổ tiền vào các trường đại học bang để đưa họ quay lại trình độ của năm 2008, và Mitchell của Trung tâm ngân sách và chính sách ưu tiên lưu ý rằng, trình độ đó vẫn không đủ để học phí đại học trở nên chấp nhận được cho hầu hết sinh viên.

“Thực tế là chúng ta không thể là tất cả mọi thứ với mọi người, bất kể giá trị cộng đồng của một vài công việc.”

Nhưng cũng giống như câu chuyện về một tổ chức thiếu nguồn lực, đây cũng là câu chuyện của một vài thứ gì khác, vài thứ không liên quan đến ngân sách của trường học và mọi thứ liên quan đến bậc giáo dục đại học của tiểu bang vào thế kỉ 21. Và bởi vì ngay cả khi tiểu bang mở kho bạc cho các học viện trong bang, Summers nói ông ấy vẫn sẽ loại bỏ chuyên ngành lịch sử và các ngành khác để ủng hộ việc tập trung vào các lĩnh vực STEM được củng cố bằng một chương trình giáo dục phổ thông mở rộng hơn.

“Nếu chúng tôi bỗng nhiên nhận được nhiều tiền hơn”, Ông ấy nói, “Chúng tôi sẽ phải hỏi một vài câu hỏi khó nhằn về việc chúng tôi sẽ đầu tư số tiền ấy vào đâu – và một lần nữa, tôi sẽ chỉ vào các số liệu ghi danh môn học”. Nếu nhu cầu là dành cho các lĩnh vực với các con đường sự nghiệp được đưa ra rõ ràng, đó sẽ là nơi các nguồn lực nên chảy về. “Chúng tôi bắt buộc phải đảm bảo rằng chúng tôi đang phục vụ những sinh viên theo cách tốt nhất có thể, và với số tiền đó, chúng tôi cần phải tập trung vào các chương trình giảng dạy cốt lõi các môn học khai phóng của trường đại học.

Với Willis, điều này nghe có vẻ như biểu hiện của kế hoạch năm 2015 của Scott Walker, tránh né việc “tìm kiếm lẽ phải” để ủng hộ việc đáp ứng các nhu cầu kinh tế. “Tôi nghĩ đây là thứ hội đồng quản trị đang nghĩ đến”, “Rằng vai trò của chúng ta ở đây, ở trung tâm Wisconsin là dự đoán trước những công việc sẽ cần thiết và phát triển các chương trình dựa theo đó.” Ông ấy lo sợ vấn đề là chỉ có một mình sẽ không bao giờ là đủ.

Cuộc nói chuyện mang tầm quốc gia xung quanh bậc giáo dục đại học đang chuyển mình, dấy lên những nghi ngờ về việc liệu giáo dục khai phóng – như chúng ta đã tiến đến việc hiểu được chúng – được xây dựng để tồn tại trong một nền kinh tế khao khát công nghệ.

Nguồn: openedu

Previous articleStartup Genetica của Việt kiều Mỹ nhận đầu tư 2,5 triệu USD
Next articleCần tích lũy nội lực và xây dựng quy trình đồng bộ khi phát triển chuỗi cửa hàng

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here