Mình đã tạm gác nghề báo về quê làm nông dân như thế nào?

0
46

Võ Thị Minh Nga (1987)- cô nhà báo trẻ đã rời bỏ Sài Gòn hoa lệ sau 10 năm lập nghiệp, để trở về Quảng Nam khởi nghiệp thương hiệu Gạo lứt rẫy Bh.nong, với khát khao đưa nông sản sạch quê hương lên một tầm cao mới. Nga chia sẻ lý do thật đơn giản: mình thoát nghèo rồi nhưng không vui, vì xung quanh mình, đồng bào vẫn luẩn quẩn trong cái đói nghèo. Dưới đây là câu chuyện bỏ phố về quê của bạn ấy!

Có thể bạn đã nghe vài lần câu chuyện của mình, nhưng mình vẫn muốn kể lại. Vì mỗi lần kể ở những gruop như vậy, mình cảm giác như gặp người thân quen, cùng lý tưởng, cùng niềm tin. Và lại thêm 1 lần nữa giúp mình nhớ lại lý do bắt đầu, để khi gặp khó khăn mình cố gắng hơn. Mọi người dành cho mình những lời động viên yêu thương với nha!!!

Câu chuyện bắt đầu từ năm 10 tuổi. Khi ấy ba má rót vào tai mình GIẤC MỘNG ĐỔI ĐỜI. Con đường duy nhất là ĐẠI HỌC. Con đường thênh thang nhất là SÀI GÒN. Cũng như bao lớp thanh niên hăm hở từ làng quê nghèo khó của Quảng Nam, mình vào TP.HCM năm 18 tuổi. Mình chọn giảng đường đại học để bắt đầu dệt nên giấc mộng vàng.

Mùa thu năm 2006, mình nhớ mãi ngày đưa con gái ra bến rời quê, người cha còm cõi một đời bên ruộng đồng, rưng rưng: “Ba má nghèo khổ quá, mưa nắng gió chướng ngập đầu, không có tài sản chi để lại cho con. Chỉ có cái chữ, con ráng ăn học thành người. Rồi lập nghiệp ở Sài Gòn, thoát khỏi kiếp nhà nông để không phải vất vả như tau với má mày. Và cũng để dòng họ mình tự hào trước lối xóm bà con !”

Mình mang theo lời ba dặn, 4 năm theo học Khoa báo chí trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn TPHCM là thời gian mình quần quật học và tự kế mưu sinh. Để qua bữa, mình đi xin phụ quán cơm. Cuối tháng không lương, mỗi ngày được trả 1 hộp cơm không đủ no. Để qua bữa, mình xin chạy bàn quán lẩu cũng không lương, cuối ngày được cho một tô bún chan xì dầu lấp bụng. Mình cũng đi may dép, mỗi đôi được 2 ngàn mà kim đâm chảy máu 10 ngón tay ngoan. Rồi mình đi làm gia sư, phát tờ rơi, bán áo quần…đủ nghề để kiếm sống. Mình nhớ lắm quãng đời ở Ký túc xá, năm 1 mình ăn mỳ tôm với rau muống, năm 2 thấy ngán quá mình đổi lại ăn rau muống với mỳ tôm. Qua năm 3 mình lại quay về mỳ tôm và rau muống. Rồi cũng qua thời sinh viên nghèo tỉnh lẻ các bạn ạ!

Ra trường, trong khi bạn bè chật vật tìm công việc thì mình may mắn có 1 công việc rất tốt ở 1 cơ quan báo chí lớn của Sài Gòn. Mình như một chị nông dân cày đến nát nhừ mảnh đất hoa lệ. Một mình chạy xe hỏng phanh từ Quận 1 về Củ Chi, Hóc Môn, Bình Chánh, Cần Giờ…để tác nghiệp, mình chơi hết ráo. Sếp giao 1 việc mình làm tới 2, 3 việc. Việc sếp không giao mình cũng tài lanh làm. Mình được các sếp thương vì chịu khó. Suốt những năm làm báo, mặt trời chưa kịp thò mặt ra thì mình đã thức dậy. Khi mặt trời đi ngủ mình vẫn chưa về. Dù trời nắng hay trời mưa, dù trăng tròn hay trăng khuyết, dù mùa xuân hay mùa hạ. Chân lý của mình không hề thay đổi. Tuổi trẻ để học, làm, kiếm cơ hội và tìm mối quan hệ. Bao nhiêu tiền kiếm được mình gửi về Đà Nẵng nuôi em gái học Đại học và trả nợ cho gia đình hết.

Bạn bè đồng nghiệp tự hào về mình. Ba má cũng tự hào vì mình đã ĐỔI ĐỜI rồi. Nghĩa là thoát nghèo thành công. Tiền tài danh vọng sẽ mau chóng tới. Rồi mình mãi mãi sẽ ở Sài thành, có nhà cao cửa rộng, có chồng, sinh con đàn cháu đống. Sống ở đấy tới già, tới chết…!

Nhưng mình không nghĩ vậy…

Năm 2016, đúng 10 năm bôn ba Sài Gòn, mình xách va li để về lại quê. Bởi con đường này, cánh đồng này, quê hương này, bầu trời này mãi mãi là 1 phần không thể thiếu của cuộc đời mình. Mình biến mất khỏi làng báo. Thản nhiên như không. Người xung quanh bắt đầu đồn thổi , thêu dệt lên nhiều câu chuyện rằng mình về quê có chồng, mình ưng đại gia giàu có…Vì mỗi ngày họ thấy mình váy đầm rực rỡ, má phấn môi son đi tới những sự kiện họp báo, ra mắt phim, phỏng vấn các nghệ sĩ. Kiểu sống một đời sang chảnh ấy. Nhưng chỉ có mình mới hiểu cảm giác tối lại tôi co ro trong căn phòng trọ như kiếp chim lồng, cá chậu. Mình cô đơn và lạc lõng. Mình loay hoay không tìm ra sứ mệnh cuộc đời mình là gì. Khi nghe ba má gọi điện bảo: “Quê mình nay chỉ còn người già và trẻ con, thanh niên bỏ xứ đi hết. Nhà máy xí nghiệp đỏ mắt tìm không ra. Quê đã nghèo lại còn nghèo hơn. Con ơi ở yên đó, xin đừng về! “.

Lúc đó mình nói mình muốn về quê để ĐỔI ĐỜI. Ba má xỉu lên xỉu xuống, vác dao kề cổ kiểu “con về là má chết”. Người ngoài kêu mình KHÙNG ĐIÊN. “Mày tưởng giờ về quê kiếm miếng đất làm trang trại rẻ lắm à? Chi phí xây xưởng, sản xuất mấy tỷ mày có không?. Sáng 4 giờ dậy xúc phân, trưa cày ruộng, chiều đào nghệ, tối sàn gạo, mày chịu được không? Đêm nằm ngủ vừa ngửi mùi phân bò vừa nghe tiếng ếch kêu, buồn lắm mày à”. Rồi: “Dòng tộc em cả mấy đời đời nghèo khó nên mới cho em vào thành thị học hành, phát triển tương lai. Em về là mang tội bất hiếu. Thôi đừng mơ mộng đổi đời nữa. Quê đang yên bình, em ơi đừng về”.

Nhưng mình bảo mình muốn THIẾT KẾ LẠI CUỘC ĐỜI MÌNH, trên chính quê hương mình. Hành trang là 2 cuốn sách của “Tony Buổi Sáng”. Ngày mình về quê, cả khu Thị Nghè, Bình Thạnh ngập thành sông. Bao nhiêu người khóc thương nhớ, luyến tiếc. Ngày mình về quê, cũng con đường này, 2 bên ruộng lúa bạc màu, nắng gió phủ mái đầu xanh. Lòng mình dâng lên những đợt sóng cuộn trào, nước mắt cứ rịn ra…

5 năm qua, mình bỏ mặc những tiếng cười nhạo của thiên hạ, mình chọn một lẽ sống khác. Mình muốn đổi đời cho mình và những người dân quê. Mình bắt đầu lang thang khắp buôn làng, ngó nghiêng xem có thứ gì hay ho rồi rao bán trên facebook. Dần dà, mình mở nhà xưởng nho nhỏ, rồi lớn hơn, rồi lớn hơn tí nữa, mình thương mại những hạt gạo, củ gừng, củ nghệ thành sản phẩm mang giá trị cao hơn. Rồi mình đăng ký hiến máu, hiến tạng, làm từ thiện khắp vùng, học cách cho đi, mỉm cười và tha thứ.

Bạn biết không? Nơi mình ở là một huyện miền núi khá xa và ít ai biết khi nhắc tới: Hiệp Đức – Quảng Nam. Xứ sở của nắng, của gió, của mưa, của lũ lụt. Nơi có nhiều người dân nghèo là đồng bào dân tộc thiểu số ở xung quanh. Và vì thế, không ai làm giàu trên xứ khỉ ho cò gáy này cả. Mình về làng nhưng về để lao ra biển lớn, mang cả niềm tự hào đất Quảng Nam, tuổi trẻ Quảng Nam. Ngày xưa mọi người nghĩ tới công ty, nhà máy là ước mơ viễn vông của mình thì nay họ vui mừng khi trở thành nơi thu mua nông sản, thậm chí trở thành nhân viên của mình. Ngày xưa mình nghĩ tới công ty, nhà máy là một ngọn núi nào đó cao vời vợi. Bây giờ mình nghĩ đó là một lựa chọn và nỗ lực mà thôi.

Vì bài dài nên có cơ hội, mình sẵn sàng chia sẻ thêm hành trình 5 năm qua, những thất bại – thành công, vui – buồn, vinh quang – vực thẳm mà mình trải qua. Cảm ơn bạn đã lắng nghe câu chuyện của mình và ủng hộ mình; ủng hộ người dân miền núi, đồng bào vùng sâu vùng xa; ủng hộ quê hương mình.

Minh Nga (Cô gái Bh.nong)

Nguồn: vietnambusinessinsider.vn

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here