NEIL GAIMAN: TẠI SAO TƯƠNG LAI CHÚNG TA PHỤ THUỘC VÀO THƯ VIỆN, VIỆC ĐỌC SÁCH VÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG

0
54

Neil Gaiman: Why our future depends on libraries, reading and daydreaming

Việc mọi người cho bạn biết về tâm thế của họ và tại sao như thế, và liệu họ có thiên lệch hay không rất quan trọng. Một dạng như là việc tuyên bố về các sở thích của các thành viên. Nên, tôi sẽ nói với bạn về việc đọc sách. Tôi sẽ nói với bạn rằng thư viện rất quan trọng. Tôi sẽ gợi ý rằng đọc tiểu thuyết, đọc để giải trí, là một trong những điều quan trọng nhất mà ta có thể làm. Tôi sẽ say sưa nói để mọi người hiểu về thư viện và thủ thư, và để giữ gìn cả hai điều này.

Và rõ ràng là tôi cũng sẽ thiên lệch: Tôi là một tác giả, thường là một tác giả viết tiểu thuyết. Tôi sáng tác cho trẻ em và cho người lớn. Trong khoảng 30 năm, tôi đã kiếm sống nhờ vào câu chữ của mình, chủ yếu bằng cách xây dựng những câu chuyện và viết chúng thành những tác phẩm. Và rõ ràng, tôi quan tâm đến việc đọc của mọi người, để học học sách tiểu thuyết, để những thư viện và thủ thư được tồn tạn, và để giúp nuôi dưỡng ntinh2 tình yêu đọc xác và những điều diễn ra khi đọc sách. 

Nên tôi thiên lệch với tư cách là người viết sách. Nhưng tôi càng thiện lệch hơn với tư cách độc giả. Và tôi thậm chí còn thiên lệch hơn nữa với tư cách là công dân Anh.

Và trong buổi nói chuyện tối nay, dưới sự bảo trợ của Reading Agency: một tổ chức từ thiện có sứ mệnh mang đến cho mọi người cơ hội bình đẳng trong cuộc sống bằng cách giúp mọi người trở thành những độc giả tự tin và hăng hái. Tổ chức này hỗ trợ các chương trình xóa mù chữ, và các thư viện và cá nhân và khuyến khích việc đọc sách. Bởi vì, họ cho chúng ta biết, mọi thứ đều thay đổi khi chúng ta đọc.

Và tối nay tôi sẽ nói về những thay đổi và về việc đọc. Tôi muốn nói về tác dụng của đọc sách. Những điểm tốt của nó.

Tôi đã từng ở New York, và tôi đã nghe một bài nói chuyện về việc xây dựng các nhà tù tư nhân – một ngành công nghiệp phát triển rất lớn ở Mỹ. Ngành công nghiệp nhà tù cần lập kế hoạch cho sự phát triển trong tương lai – họ sẽ cần bao nhiêu phòng giam? Sẽ có bao nhiêu tù nhân, trong 15 năm nữa? Và họ nhận thấy rằng họ có thể dự đoán nó rất dễ dàng, bằng cách sử dụng một thuật toán khá đơn giản, dựa trên tỷ lệ trẻ em 10 và 11 tuổi không thể đọc. Và chắc chắn không thể đọc giải trí.

Điều này không hẳn hoàn toàn đúng: bạn không thể nói rằng một xã hội biết chữ không có tội phạm. Nhưng trên thực tế hai điều này thật sự có tương quan với nhau.

Và tôi nghĩ trong những mối tương quan đó, điều đơn giản nhất, đến từ một thứ rất đơn giản. Những người biết đọc tiểu thuyết.

BVBD_NEIL-GAIMAN-TAI-SAO-TUONG-LAI-CHUNG-TA-PHU-THUOC-VAO-THU-VIEN-VIEC-DOC-SACH-VA-TRI-TUONG-TUONG_THAI-PHUOC-NGUYEN.jpgNguồn ảnh: Pexels

Tiểu thuyết có hai công dụng. Thứ nhất, nó là liều thuốc dẫn đến việc đọc. Động lực để biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, để lật trang tiếp theo, nhu cầu muốn biết mọi chuyện tiếp diễn như thế nào, thậm chí là khó khăn, bởi vì khi ai đó gặp khó khăn và bạn muốn biết mọi chuyện sẽ kết thúc như thế nào … đó là một động lực rất thực. Và nó thúc đẩy bạn phải học thêm những ngôn từ mới, những suy nghĩ mới để có thể theo tiếp câu chuyện. Để khám phá rằng đọc sách rất thú vị. Và khi nhận ra điều đó, hành trình đọc sách của bạn trở nên dễ dàng. Và việc đọc là then chốt. Vài năm trước, đã có những ồn về ý tưởng rằng chúng ta đang sống trong một thế giới hậu biết chữ, ta thừa khả năng để hiểu những từ ngữ được viết ra, nhưng những ngày đó đã không còn nữa: ngôn từ quan trọng hơn bao giờ hết: chúng ta khám phá thế giới thông qua ngôn từ, và khi thế giới chuyển sang lướt web, chúng ta cần theo dõi, giao tiếp và hiểu những gì chúng ta đang đọc. Những người không thể hiểu nhau không thể trao đổi ý tưởng, không thể giao tiếp và các chương trình dịch thuật chỉ có thể đáp ứng đến đây.

Cách đơn giản nhất để đảm bảo rằng chúng ta nuôi dạy những đứa trẻ biết chữ là dạy chúng đọc, và cho chúng thấy rằng đọc sách là một hoạt động thú vị. Và đơn giản nhất là tìm những cuốn sách mà chúng yêu thích, cho phép chúng tiếp cận những quyển sách này để chúng đọc.

Tôi không nghĩ rằng có quyển sách nào là tồi cho trẻ em. Thỉnh thoảng, một vài người lớn cho rằng một nhóm những quyển sách cho trẻ em, thuộc một thể loại, hoặc là một tác là những quyển sách tồi, trẻ em nên ngừng đọc những quyển sách này. Tôi đã thấy điều này nhiều lần; Enid Blyton bị cho là tác giả tồi RL Stine cũng vậy, hàng chục người khác cũng vậy. Truyện tranh bị chê là cổ xúy cho nạn mù chữ.

Điều này thật tệ. Đó là sự hợm hĩnh và ngu ngốc. Không có tác giả nào xấu cho trẻ em mà trẻ em thích và muốn đọc và tìm hiểu, bởi vì mỗi đứa trẻ đều khác nhau. Chúng có thể tìm thấy những câu chuyện chúng muốn và tự đưa mình vào những câu chuyện. Một ý tưởng cũ kỹ nhàm chán của người này có thể không cũ kỹ nhàm chán với người khác. Đừng khiến trẻ em nhụt chí đọc sách bởi vì bạn nghĩ rằng chúng đang đọc sai sách. Quyển tiểu thuyết mà bạn không thích lại có thể là đường dẫn đến những quyển sách khác mà bạn muốn chúng đọc. Và không phải ai cũng có gu đọc sách giống nhau.

Những người lớn có ý tốt có thể dễ dàng phá hủy niềm yêu thích đọc sách của trẻ: ngăn chúng đọc những gì chúng thích hoặc tặng chúng những cuốn sách đáng giá nhưng buồn tẻ mà bạn thích, tác phẩm ở thế kỷ 21 tương đương với văn học thời Victoria. Bạn sẽ đưa đến một thế hệ tin rằng việc đọc là nhàm chán và tệ hơn, khó chịu.

Chúng ta cần để cho trẻ em bước lên “nấc thang đọc sách”: bất cứ thứ gì chúng thích đọc sẽ đưa chúng lên từng bậc, từng bậc, đến với khả năng đọc viết. (Ngoài ra, đừng làm những gì tác giả này đã làm khi cô con gái 11 tuổi của anh ta đang tận hưởng sách của RL Stine, anh ta đi lấy một quyển của Stephen King Carrie, nói rằng nếu đứa trẻ cũng sẽ thích quyển sách này! Holly không đọc gì nhưng những câu chuyện an toàn về những người định cư trên thảo nguyên trong suốt tuổi thiếu niên, và vẫn nhìn tôi chằm chằm khi tên của Stephen King được nhắc đến.)

Và tác dụng thứ hai của tiểu thuyết là xây dựng sự đồng cảm. Khi bạn xem TV hoặc xem một bộ phim, bạn đang xem những điều đang xảy ra với người khác. Tiểu thuyết được xây dựng nên từ 26 chữ cái và một số dấu chấm câu, và bạn, và một mình bạn, sử dụng trí tưởng tượng của mình, tạo ra một thế giới và con người trong tiểu thuyết. Bạn có thể cảm nhận mọi thứ, tham quan những địa điểm và thế giới mà bạn chưa bao giờ biết đến. Bạn biết rằng tất cả những người khác ngoài kia cũng có nét giống mình. Bạn là một người khác và khi bạn trở về thế giới của chính mình, bạn sẽ có một chút thay đổi.

Sự đồng cảm là một công cụ để gắn kết mọi người trong các nhóm, giúp chúng ta tương tác với nhau hơn là chỉ tập trung vào chính mình.

Bạn cũng nhận ra những điều quan trọng khi đọc sách giúp mình hiểu thế giới hơn. Và nó là thế này:

Thế giới không nhất thiết phải như thế này thế kia. Mọi thứ có thể khác.

Tôi đã đến Trung Quốc vào năm 2007, tại hội nghị khoa học viễn tưởng và giả tưởng đầu tiên được đảng chấp thuận trong lịch sử Trung Quốc. Và tại một thời điểm, tôi đã dắt một quan chức hàng đầu sang một bên và hỏi anh ta Tại sao? Khoa học viễn tưởng đã bị từ chối trong một thời gian dài. Điều gì đã thay đổi?

Rất đơn giản, anh ấy nói với tôi. Người Trung Quốc đã thành công rực rỡ để thực hiện những điều người khác lên kế hoạch cho họ. Nhưng họ không đổi mới và họ không phát minh. Họ không tưởng tượng. Vì vậy, họ đã cử một phái đoàn tới Mỹ, tới Apple, tới Microsoft, tới Google, và họ hỏi những người ở đó, những người đang phát minh ra tương lai. Và họ phát hiện ra rằng tất cả họ đều đã đọc khoa học viễn tưởng khi còn là con trai hay con gái.

Tiểu thuyết có thể cho bạn thấy một thế giới khác. Nó có thể đưa bạn đến một nơi nào đó mà bạn chưa từng đến. Một khi bạn đã đến các thế giới khác, như những người đã ăn trái cây thần tiên, bạn không bao giờ có thể hoàn toàn hài lòng với thế giới mà bạn lớn lên. Bất mãn là một điều tốt: những người bất mãn có thể sửa đổi và cải thiện thế giới của họ, thay đổi và khiến thế giới tốt hơn.

Và trong khi chúng ta đang nói về chủ đề này, tôi muốn nói vài lời về chủ nghĩa thoát ly. Tôi nghe thấy thuật ngữ bị bó buộc như thể đó là một điều tồi tệ. Như thể tiểu thuyết “vượt ngục” là một loại thuốc phiện rẻ tiền được sử dụng bởi những kẻ mê muội, ngu ngốc và si mê, và tiểu thuyết duy nhất xứng đáng, cho người lớn hoặc cho trẻ em, là tiểu thuyết phản ánh đời thực, phản ánh điều tồi tệ nhất của thế giới mà người đọc thấy mình trong đó.

Nếu bạn bị mắc kẹt trong một tình huống khó khăn, ở một nơi khó chịu, với những người có ý xấu với bạn và ai đó đề nghị bạn một lối thoát tạm thời, tại sao bạn lại không chấp nhận nó? Và tiểu thuyết thoát ly chỉ là: tiểu thuyết mở ra một cánh cửa, cho thấy ánh sáng mặt trời bên ngoài, cho bạn một nơi để đến nơi bạn có thể kiểm soát, ở bên những người bạn muốn ở cùng (và sách là những nơi có thật, đừng nhầm lẫn về điều đó ); và quan trọng hơn, trong quá trình bạn vượt ngục, sách cũng có thể cung cấp cho bạn kiến thức về thế giới và tình trạng khó khăn của bạn, cung cấp cho bạn vũ khí, cho bạn áo giáp: những thứ thực sự bạn có thể mang về nhà tù của mình. Các kỹ năng, kiến thức và công cụ bạn có thể sử dụng để trốn thoát thực tế.

Như JRR Tolkien đã nhắc nhở chúng ta, những người duy nhất chống lại việc trốn thoát là những tên cai ngục.

Tất nhiên, một cách khác để phá hủy niềm yêu thích đọc sách của trẻ là đảm bảo rằng không có bất kỳ loại sách nào xung quanh. Và không có không gian để trẻ đọc sách. Tôi đã may mắn. Tôi đã có một thư viện địa phương tuyệt vời khi lớn lên. Tôi đã có kiểu phụ huynh có thể bị thuyết phục để đưa tôi đến thư viện trên đường đi làm vào kỳ nghỉ hè, và kiểu những thủ thư không ngại một cậu bé nhỏ bé, không có người đi kèm quay lại thư viện thiếu nhi mỗi sáng và làm việc theo cách của mình thông qua danh mục thẻ, tìm kiếm những cuốn sách có ma hoặc phép thuật hoặc tên lửa trong đó, tìm ma cà rồng hoặc thám tử hoặc phù thủy hoặc kỳ quan. Và khi tôi đọc xong thư viện dành cho trẻ em, tôi bắt đầu đọc sách dành cho người lớn.

Họ là những thủ thư tốt. Họ thích sách và họ thích có người đọc sách của họ. Họ dạy tôi cách đặt sách từ các thư viện khác theo hình thức cho mượn giữa các thư viện. Họ không hề hợm hĩnh về bất cứ thứ gì tôi đọc được. Họ chỉ có vẻ thích rằng có cậu bé mắt to này thích đọc sách, và sẽ nói chuyện với tôi về những cuốn sách tôi đang đọc, họ sẽ tìm cho tôi những cuốn sách khác trong bộ, họ sẽ giúp đỡ. Họ coi tôi như một độc giả – không hơn không kém – có nghĩa là họ tôn trọng tôi. Tôi không quen được đối xử tôn trọng khi là một đứa trẻ tám tuổi.

Nhưng thư viện là về tự do. Tự do đọc, tự do liên tưởng, tự do giao tiếp. Chúng là về giáo dục (không phải là kiểu giáo dục kết thúc khi ta học xong trung học hay đại học), về giải trí, về tạo không gian an toàn và về khả năng tiếp cận thông tin.

Tôi lo rằng trong thế kỷ 21, mọi người hiểu sai về thư viện là gì và mục đích của chúng. Nếu bạn coi thư viện như một giá sách, nó có vẻ cổ hủ hoặc lỗi thời trong một thế giới mà hầu hết, nhưng không phải tất cả, sách in đều tồn tại dưới dạng kỹ thuật số. Nhưng đó là bỏ lỡ điểm cơ bản.

Tôi nghĩ nó liên quan đến bản chất của thông tin. Thông tin có giá trị, và thông tin đúng có giá trị to lớn. Đối với toàn bộ lịch sử loài người, chúng ta đã sống trong thời kỳ khan hiếm thông tin, và việc có thông tin cần thiết luôn quan trọng và luôn có giá trị: trồng cây khi nào, tìm đồ ở đâu, bản đồ, lịch sử và những câu chuyện – chúng luôn tốt. Thông tin là một thứ có giá trị và những người có hoặc có thể có được thông tin có thể tính phí cho dịch vụ cho nó.

Trong những năm qua, chúng ta đã chuyển từ một nền kinh tế khan hiếm thông tin sang một nền kinh tế được thúc đẩy bởi sự dư thừa thông tin. Theo Eric Schmidt của Google, cứ hai ngày một lần, loài người tạo ra nhiều thông tin như chúng ta đã có từ buổi bình minh của nền văn minh cho đến năm 2003. Tức là khoảng 5 exobyte dữ liệu mỗi ngày, nếu như bạn muốn đo lường. Thử thách bây giờ không phải là tìm loại cây khan hiếm mọc trên sa mạc, mà là tìm một loại cây cụ thể mọc trong rừng rậm. Chúng ta cần giúp đỡ để có thể tìm kiếm đúng thứ mình thật sự cần.

Thư viện là nơi mọi người đến để tìm kiếm thông tin. Sách chỉ là phần nổi của tảng băng thông tin: chúng ở đó và các thư viện có thể cung cấp sách cho bạn một cách tự do và hợp pháp. Nhiều trẻ em đang mượn sách từ thư viện hơn bao giờ hết – sách đủ loại: giấy, kỹ thuật số và âm thanh. Nhưng thư viện, ví dụ, cũng là nơi mà những người có thể không có máy tính, có thể không có kết nối internet, có thể truy cập trực tuyến mà không phải trả bất cứ thứ gì: cực kỳ quan trọng khi cách bạn tìm hiểu về việc làm, xin việc hoặc xin trợ cấp khi mà các thông tin này chuyển dịch sang trực tuyến. Thủ thư có thể hỗ trợ bạn trong những vấn đề này.

Tôi không tin rằng tất cả các cuốn sách sẽ hoặc nên chuyển sang định dạng dùng cho màn hình điện tử: như Douglas Adams đã từng chia sẻ với tôi, hơn 20 năm trước khi Kindle xuất hiện, một cuốn sách giấy giống như một con cá mập. Cá mập có từ cổ xưa: đã có cá mập trong đại dương trước thời khủng long. Và lý do vẫn còn tồn tại là bởi vì cá mập là loài có khả năng chiến đấu tốt nhất. Sách giấy rất bền, khó phá hủy, chịu được nước tắm, không cần năng lượng để hoạt động, bạn cảm thấy dễ chịu khi cầm trên tay: chúng là những cuốn sách rất tốt và sẽ luôn có chỗ cho chúng. Chúng thuộc về thư viện, chỉ có điều thư viện đã trở thành nơi bạn có thể đến để truy cập vào sách điện tử, sách nói và DVD và nội dung web.

Thư viện là nơi lưu trữ thông tin và cấp quyền truy cập bình đẳng cho mọi công dân. Bao gồm thông tin sức khỏe. Và thông tin sức khỏe tâm thần. Đó là một không gian cộng đồng. Đó là một nơi an toàn, một thiên đường của thế giới. Đó là một nơi có các thủ thư trong đó. Thư viện trong tương lai sẽ như thế nào là điều mà chúng ta nên hình dung ngay bây giờ.

Biết đọc viết quan trọng hơn bao giờ hết, trong thế giới văn bản và email này, một thế giới thông tin bằng văn bản. Chúng ta cần đọc và viết, chúng ta cần những công dân toàn cầu có thể đọc một cách thoải mái, hiểu những gì họ đang đọc, hiểu được những tầng ngữ nghĩa khác nhau và biết cách khiến người khác hiểu mình.

Thư viện thực sự là cánh cổng dẫn đến tương lai. Vì vậy, thật đáng tiếc khi chúng ta thấy rằng chính quyền địa phương cố đóng cửa thư viện như một cách dễ dàng để tiết kiệm tiền, mà không nhận ra rằng họ đang ăn cắp từ tương lai để trả giá cho ngày hôm nay. Họ đang đóng những cánh cổng nên được mở.

Theo một nghiên cứu gần đây của Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế, Anh là “quốc gia duy nhất mà nhóm tuổi cao nhất có khả năng đọc viết và làm toán thành thạo cao hơn nhóm trẻ nhất, sau các yếu tố khác, chẳng hạn như giới tính, nền tảng kinh tế xã hội và phân loại nghề  nghiệp được tính đến.”

Hay nói một cách khác, con cháu chúng ta ít biết chữ, kém tính toán hơn chúng ta. Chúng ít có khả năng định hướng thế giới, hiểu thế giới để giải quyết vấn đề. Chúng có thể dễ bị lừa dối và bị lừa dối hơn, chúng sẽ ít có khả năng thay đổi thế giới của chính mình, ít có cơ hội việc làm hơn. Tất cả những điều này. Và với tư cách là một quốc gia, Anh sẽ tụt hậu so với các quốc gia phát triển khác vì sẽ thiếu lực lượng lao động có tay nghề cao.

Sách là cách chúng ta giao tiếp với người chết. Cách mà chúng ta học được bài học từ những người không còn ở bên cạnh chúng ta, rằng nhân loại đã tự xây dựng, tiến bộ, làm cho kiến thức ngày càng gia tăng chứ không phải là thứ phải học lại nhiều lần. Có những câu chuyện lâu đời hơn hầu hết các quốc gia, những câu chuyện tồn tại lâu đời hơn các nền văn hóa và những tòa nhà được nêu trong các câu chuyện ấy.

Tôi nghĩ chúng ta có trách nhiệm với tương lai. Trách nhiệm và nghĩa vụ đối với trẻ em, đối với người lớn mà trẻ em sẽ trở thành, đối với thế giới mà chúng sẽ sinh sống. Tất cả chúng ta – với tư cách là độc giả, là nhà văn, là công dân – đều có nghĩa vụ. Tôi nghĩ tôi sẽ thử và giải thích một số nghĩa vụ dưới đây.

Tôi tin rằng chúng ta có nghĩa vụ đọc sách vì niềm vui, ở nơi riêng tư và nơi công cộng. Người khác có thể thấy chúng ta đọc để giải trí, học hỏi và thực hiện hóa những mơ tưởng của mình. Chúng ta cho người khác thấy rằng đọc sách là một điều tốt.

Chúng ta có nghĩa vụ hỗ trợ các thư viện. Sử dụng thư viện, khuyến khích người khác sử dụng thư viện, phản đối việc đóng cửa thư viện. Nếu bạn không coi trọng thư viện thì bạn không coi trọng thông tin, văn hóa hay trí tuệ. Bạn đang làm câm lặng tiếng nói của quá khứ và bạn đang làm hỏng tương lai.

Chúng ta có nghĩa vụ đọc cho con cái chúng ta nghe. Đọc cho chúng những điều chúng yêu thích. Đọc cho chúng nghe những câu chuyện dù chúng ta đã chán. Có thể dùng giọn nói để làm cho những câu chuyện thú vị và vẫn đọc cho chúng nghe thậm chí khi chúng đã có thể tự đọc. Sử dụng thời gian đọc làm thời gian dành cho sự gắn kết, gạt những phiền nhiễu của thế giới sang một bên, gạt đi thời gian dành để lướt điện thoại. 

Chúng tôi có nghĩa vụ sử dụng ngôn ngữ. Để thúc đẩy bản thân: tìm hiểu ý nghĩa của các từ và cách dùng từ, giao tiếp rõ ràng, để diễn đạt ý của chính mình. Chúng ta không nên đóng băng ngôn ngữ, hoặc giả vờ nó là một vật chết cần được tôn kính, nhưng chúng ta nên sử dụng nó như một vật thể sống, chúng ta trôi theo dòng chảy của ngôn từ, vay mượn ngôn từ, có thể chấp nhận sự thay đổi về ngữ nghĩa hay phát âm thay đổi dần theo thời gian. 

Chúng tôi, những nhà văn – và đặc biệt là những nhà văn cho trẻ em – đều có nghĩa vụ đối với độc giả: nghĩa vụ viết những điều chân thực, đặc biệt quan trọng khi chúng tôi tạo ra những câu chuyện về những người không tồn tại ở những nơi chưa từng có – phải hiểu rằng sự thật không nằm ở những gì xảy ra mà là những gì mà câu chuyện giúp chúng ta nhận ra về chính mình. Rốt cuộc thì tiểu thuyết là lời nói dối nói lên sự thật. Chúng tôi có nghĩa vụ không làm khó độc giả của mình, nhưng bắt họ phải tiếp tục theo dõi từng trang sách. Xét cho cùng, một trong những cách chữa trị tốt nhất cho một người đọc còn lưỡng lự là một câu chuyện mà họ không thể không muốn đọc. Và trong khi chúng tôi phải nói cho độc giả biết những điều chân thật, trao vũ khí, áo giáp cho họ và truyền lại bất cứ sự khôn ngoan nào mà chúng tôi thu lượm được từ thời gian ngắn ngủi ở thế giới xanh tươi này, chúng tôi có nghĩa vụ không giáo điều, không gượng ép buộc đạo đức và thông điệp khiến độc giả ngán ngẩm như cách những con chim đang mớm mồi; và chúng tôi có nghĩa vụ không bao giờ, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, phải viết bất cứ thứ gì cho trẻ em mà bản thân chúng tôi không muốn đọc.

Chúng tôi có nghĩa vụ phải hiểu và thừa nhận rằng với tư cách là nhà văn cho trẻ em, chúng tôi đang làm công việc quan trọng, bởi vì nếu chúng tôi lộn xộn và viết những cuốn sách buồn tẻ khiến trẻ em không đọc và không muốn đọc sách, chúng tôi đã tự làm giảm giá trị tương lai của chính mình và cả của những đứa trẻ.

Tất cả chúng ta – người lớn và trẻ em, nhà văn và độc giả – đều có nghĩa vụ mơ mộng. Chúng ta có nghĩa vụ phải tưởng tượng. Thật dễ dàng để tin rằng không ai có thể thay đổi bất cứ điều gì, rằng chúng ta đang ở trong một thế giới mà xã hội rộng lớn và cá nhân thì thật nhỏ bé: như một nguyên tử trong một bức tường, như một hạt gạo trong một cánh đồng lúa. Nhưng sự thật là, các cá nhân thay đổi thế giới của họ nhiều lần, cá nhân tạo ra tương lai, và họ làm điều đó bằng cách tưởng tượng rằng mọi thứ có thể khác đi.

Nhìn quanh bạn. Hãy tạm dừng một chút và nhìn quanh căn phòng mà bạn đang ở. Tôi sẽ chỉ ra một điều hiển nhiên đến nỗi nó có xu hướng bị lãng quên. Đó là: mọi thứ bạn có thể nhìn thấy, bao gồm cả những bức tường, tại một thời điểm nào đó, đều là do bạn tưởng tượng. Có người quyết định ngồi trên ghế dễ hơn ngồi dưới đất và tưởng tượng về chiếc ghế. Ai đó đã phải tưởng tượng ra một cách mà tôi có thể nói chuyện với bạn ở London ngay bây giờ mà tất cả chúng ta đều không bị ướt mưa. Căn phòng này và tất cả những thứ trong căn phòng này và tòa nhà này, trong thành phố này tồn tại bởi vì người ta không ngừng tưởng tượng về chúng. 

Chúng ta có nghĩa vụ làm cho mọi thứ tốt đẹp. Không để thế giới xấu hơn chúng ta đã thấy, không làm những đại dương cạn kiệt, không để lại các vấn đề của chúng ta cho thế hệ sau. Chúng ta có nghĩa vụ với chính bản thân mình, và không để con cái chúng ta sống với một thế giới mà chúng ta đã khiến rối tung, thiếu sót và què quặt một cách thiển cận.

Chúng ta có nghĩa vụ nói với các chính trị gia của chúng ta những gì chúng ta muốn, bỏ phiếu chống lại các chính trị gia của bất kỳ đảng phái nào, những người không hiểu giá trị của việc đọc sách trong việc tạo ra những công dân đáng giá, những người không muốn hành động để giữ gìn và bảo vệ tri thức và khuyến khích học chữ. Đây không phải là vấn đề của chính trị đảng phái. Đây là vấn đề chung của nhân loại.

Albert Einstein đã từng được hỏi rằng chúng ta có thể làm cho con mình thông minh như thế nào. Câu trả lời của ông vừa đơn giản vừa khôn ngoan. Ông nói: “Nếu bạn muốn con mình thông minh, hãy đọc truyện cổ tích cho chúng. Nếu bạn muốn chúng thông minh hơn, hãy đọc thêm những câu chuyện cổ tích cho chúng ”. Anh hiểu giá trị của việc đọc và tưởng tượng. Tôi hy vọng chúng ta có thể mang đến cho con cái chúng ta một thế giới mà chúng sẽ đọc, đọc, tưởng tượng và hiểu.

*Đây là phiên bản đã chỉnh sửa của bài giảng của Neil Gaiman cho Reading Agency, được thực hiện vào Thứ Hai ngày 14 tháng 10 tại Barbican ở London. Chuỗi bài giảng thường niên của Reading Agency được khởi xướng vào năm 2012 như một nền tảng để các nhà văn và nhà tư tưởng hàng đầu chia sẻ những ý tưởng độc đáo, đầy thách thức về việc đọc và thư viện.

 

Nguồn: openedu

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here