PHIM: MỘT LÍT NƯỚC MẮT – ICHI RITTORU NO NAMIDA (2005)

0
82

Một lít nước mắt là phim truyền hình Nhật Bản của Fuji Television, kể về hành trình 10 năm của một cô gái mắc phải căn bệnh thoái hóa tiểu não lúc còn rất trẻ (chỉ mới 15 tuổi) nhưng bằng nỗ lực phi thường, cô gái vẫn cố gắng sống tốt đến ngày qua đời vào năm 25 tuổi.

Bộ phim được xây dựng dựa trên một câu chuyện có thật từ quyển nhật ký của Kito Aya, vốn bị phải căn bệnh hiểm nghèo “thoái hóa tiểu não”. “Một lít nước mắt”– vốn do bác sĩ chăm sóc cô đề xuất để tiện việc theo dõi tiến trình của căn bệnh – được cô viết cho đến khi cơ thể cô bị liệt hoàn toàn, sau đó được xuất bản không lâu trước khi Aya qua đời

Câu chuyện bắt đầu khi Aya được 15 tuổi, bắt đầu cho một học kỳ mới thì cô có những biểu hiện khác thường về khả năng vận động. Từ một cô gái năng động nhưng sau đó thường xuyên phải gặp khó khăn và bị các chấn thương, và mẹ cô là người nhận thấy được việc này. Tuy cô phải đối mặt với căn bệnh chưa có phương thức chữa trị này nhưng cô vẫn lạc quan, luôn luôn sống tốt và chính điều đó đã truyền cảm hứng sống cho nhiều người cùng mắc căn bệnh như cô, và kể cả rất nhiều người khác trên thế giới có thêm động lực sống. 

“Vì sao nó lại chọn tôi?” – Câu hỏi ám ảnh tôi nhất của bộ phim khi cô bé 15 tuổi biết mình mắc căn bệnh này, vì sao lại là tôi mà không phải ai khác. Thật không thể tưởng tượng nổi, một cô bé 15 tuổi, ở tuổi mới lớn với bao hy vọng thì sẽ phải đối diện thế nào, chắc là sẽ suy sụp, tuyệt vọng. Nhưng không, cô vẫn mong đợi một kỳ tích nào đó xuất hiện với chính mình, chính điều này đã làm cô lạc quan và luôn sống tích cực.

Bộ phim không chỉ khai thác tâm lý nhân vật chính. Bộ phim còn cho thấy những vấn đề của xã hội Nhật Bản lúc bấy giờ về việc đối xử với người bệnh. Một chuỗi cảm xúc bao gồm người bệnh, gia đình, bạn bè và cộng đồng đan xen lẫn nhau trong suốt các tập phim. Mỗi ngày trôi qua, Aya phải đối mặt với rất nhiều khó khăn trong cuộc sống, không chỉ đối mặt với căn bệnh của mình mà còn đối mặt với các mối quan hệ xung quanh, khi lúc bấy giờ nhiều người còn xem người bệnh như là một gánh nặng của xã hội và gia đình.

Bộ phim kết thúc giống như thực tế, cô gái qua đời ở tuổi 25 vì lúc này chưa có phương pháp chữa trị, dường như một cái kết buồn với cô nhưng nó đã lan truyền đi được thông điệp với rất nhiều người, và chính cách sống của cô cũng đã ảnh hưởng đến rất nhiều người xung quanh, kể cả bạn bè, gia đình và cộng đồng. Với tôi, đây là một bộ phim thật sự đáng để xem và đã truyền cảm hứng sống tích cực cho chính mình.

Nguồn: openedu

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here