SÁCH: BẢN CHẤT CỦA NGƯỜI – HUMAN’S ACT

0
55

Lấy bối cảnh từ phong trào dân chủ Gwangju (1980), nhà văn Han Kang đã tái hiện lại bức tranh đầy bi thương, lay động lòng người về cuộc đàn áp của quân đội đối với lực lượng học sinh, sinh viên, và những tầng lớp tri thức khác ở một thành phố nhỏ phía Nam của Hàn Quốc. Mở đầu, cuốn sách là hình ảnh phân loại thi thể của những người nằm xuống trong một nhà thi đấu lớn của những học sinh, sinh viên tình nguyện và kết thúc bằng nỗi đau thấu tâm can của một người mẹ, nỗi ám ảnh của những người đã may mắn sống sót, cho dù thời gian có qua đi hàng chục năm nhưng ký ức về những ngày của tháng 5 đó, mãi mãi theo họ như một vết thương không bao giờ biến mất. 

Tàn nhẫn, đau thương, chân thực và ám ảnh, như đây từ không đủ để diễn tả được hết cuốn sách này. Cả thế giới nhân sinh như gói gọn chỉ trong 6 câu chuyện, bao nhiêu cái tàn khốc, đau đớn, bi thương và cái đẹp của nỗi buồn vừa âm ỉ vừa cuồn cuộn được Han Kang chất chứa trong từng câu, từng chữ. 

Những cuộc đàn áp đầy bạo lực, được nhuộm bằng màu đỏ của sự quyết tâm mạnh mẽ, của máu và nước mắt, nhưng giữa những điều tàn khốc ấy, liệu lương tâm con người có còn tồn tại? Tình yêu thương giữa người với người, và ranh giới của những giá trị nhân bản liệu có còn tồn tại? Khi lương tâm bị che mờ rồi bất chợt biến mất trong một khoảnh khắc nào đó, con người trở nên tàn bạo với đồng loại hơn bao giờ hết. Bằng ngòi viết miêu tả và tự sự chân thực đến mức ám ảnh, Han Kang đã đặt người đọc vào luồng suy nghĩ dài bất tận, và rồi thỉnh thoảng khẽ rùng mình với những sự kiện nối tiếp nhau. 

Khi cuộc chiến qua đi, có những người đối mặt với những nỗi đau và vết thương của quá khứ, sẽ chọn cách lãng quên và sống tiếp tục cuộc sống của hiện tại. Có những người lại chọn cách đối diện với nó, và vượt qua được. Nhưng đáng thương nhất, là có những người vừa không thể quên được nhưng cũng không thể chết ở hiện tại, họ bị dày vò đến kiệt quệ hoặc trống rỗng đến vô hồn, thoảng hoặc như cái kiếp này họ không tồn tại, và phẩm giá chỉ còn được nhắc ở kiếp trước.

Tác phẩm này của Han Kang khiến người đọc nhắc nhớ về “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh. Nhưng cuộc chiến nào rồi cũng sẽ có hồi kết, cuốn sách khép lại, đâu đó là nỗi đau trong sự lãng mạn của ngôn từ – sự lãng mạn không phải dành cho điều tươi đẹp nhất, mà là dành cho sự tàn khốc nhất. Đó là, rồi một ngày, cây hồng trước nhà vẫn ra trái, ánh nắng vẫn rực rỡ xuyên qua những tán cây và làm tan đụm tuyết còn sót lại, tiếng cười nói khúc khích của lũ trẻ, tiếng hô “Hoa bất tử nở rồi” vang lên ở góc sân nhà. Nhưng những gì còn sót lại, là nỗi đau đến buốt tim gan – của người ở lại, nhưng le lói đâu đó vẫn là hy vọng của một cuộc sống tốt đẹp hơn ở phía trước.

Han Kang đã dùng ngòi viết của mình để chạm đến nơi sâu thẳm nhất của con người, dù khắc nghiệt nhưng vẫn tồn tại tình yêu thương. Quốc gia nào cũng có những vết thương, nhưng dù cho 40 năm đã qua đi, những người ở lại vẫn không ngừng đấu tranh cho những người đã nằm xuống mãi mãi, để những thế hệ sau này, đất nước này không bao giờ được quên họ. 

Trích đoạnTôi đang chiến đấu. Ngày nào tôi cũng một mình chiến đấu. Tôi chiến đấu với nỗi nhục nhã vì mình đã sống sót, và vì mình vẫn còn đang sống tiếp. Tôi chiến đấu với sự rằng mình cũng là con người. Tôi chiến đấu với ý nghĩ rằng chỉ có cái chết mới là con đường duy nhất có thể kéo tôi thoát khỏi sự thật đó. Cùng là con người với nhau, anh có thể cho tôi một câu trả lời không?

 

Nguồn: openedu

Previous articleSÁCH: NGƯỜI ĐUA DIỀU – THE KITE RUNNER
Next articleCHÍNH SÁCH CÔNG TRONG THỜI ĐẠI BÙNG NỔ CÔNG NGHỆ SỐ

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here