Home Bán hàng Sách "Lãnh đạo đích thực"

Sách “Lãnh đạo đích thực”

Bất cứ ai đang là lãnh đạo hoặc có hoài bão trở thành những nhà lãnh đạo thực sự, đều từng có lúc đặt ra câu hỏi “Như thế nào là một lãnh đạo giỏi?”. Khi nhìn vào xã hội hôm nay, với những mảng sáng tối đan xen, với những thang bậc giá trị bị đảo lộn, câu hỏi đó có vẻ như khó trả lời hơn cả, vì nếu thật sự quan sát kỹ, tất cả những lựa chọn đều như những lưỡng nan đề.

Chân dung của một lãnh đạo là như thế nào? Ngày nay hình ảnh lãnh đạo trở nên đa dạng đến hỗn loạn. Là lãnh đạo thì phải lạnh lùng hay ấm áp? Phải hấp dẫn hay giản đơn? Là quyền lực hay gần gũi? Là nghiêm khắc hay bao dung?……Và cuối cùng….lãnh đạo phải là theo chính đạo hay tà đạo?

Nhà lãnh đạo chân chính nào cũng mong muốn dẫn dắt tổ chức, đội ngũ của mình đạt thành công. Nhưng người ta thường quên rằng thành công, phát triển cũng có hai loại: trong ngắn hạn hay trong dài hạn.

Nếu chỉ tập trung vào cái trước mắt, thì dễ bị thiển cận. Nếu chỉ tập trung vào dài hạn, thì dễ bị xa rời thực tế. Làm sao để thực tế nhưng không thiển cận, làm sao nhìn xa nhưng vẫn thực tế.

Với nhà lãnh đạo, tất cả điều đó như những lưỡng nan đề. Những khó khăn này không có nghĩa rằng đó là vấn đề không thể giải quyết, mà nó có nghĩa là chúng ta cần giải quyết theo cách tư duy khác. Như Albert Einstein từng nói: “Ta không thể giải quyết một vấn đề với cùng một trình độ tư duy đã tạo nên vấn đề đó.

Và cuốn sách “Lãnh đạo đích thực” của tác giả Bill George là một cuộc đối thoại giá trị, để nhìn rõ những vấn đề nan giải đặt ra cho người lãnh đạo cũng như tiếp cận một tư duy mới để giải quyết nó. Và đặc biệt thay, cách tư duy này lại quay về những chân giá trị của cuộc sống, những giá trị trường tổn, phổ quát của con người.

Với cách tư duy cũ, việc lãnh đạo thường liên quan nhiều đến sự thu hút, quyền lực, hào nhoáng,…hay tạm gọi là những thứ thuộc về vẻ bề ngoài. Những yếu tố đó được xem như thứ tạo nên sức mạnh cho nhà lãnh đạo và dường như người lãnh đạo phải cố gắng thể hiện những gì mà thật sự mình chưa có, không có, hoặc không là mình. Thế nhưng theo cách tiếp cận của Bill George thì tư duy đó không đúng. Cái quan trọng nhất không phải là những gì nhà lãnh đạo tỏ ra, hay thể hiện mà đó là chính bản thân nhà lãnh đạo. Nhà lãnh đạo cần phải là chính mình. Bởi sự vay mượn nào cũng cần phải được trả lại. Sự “gồng mình” nào cũng gây mệt mỏi, một ly nước cầm trên tay một phút có thể nhẹ, nhưng khi cầm đến một tiếng sẽ trở nên rất nặng. Cái nhà lãnh đạo cần, không phải là những thể hiện chính trực, hay quan tâm, mà đó chính là sự chính trực, lòng trắc ẩn thật sự với đồng đội của mình.

Khi là chính mình, người ta sẽ không cần gồng mình nữa. Và khi là chính mình, ta mới được người khác tin tưởng. Bởi ta mọi lời nói, việc làm, thậm chí cả ý nghĩ của ta đều xác thực, đồng nhất. Không thể dẫn dắt người khác một cách đúng nghĩa nếu không tạo được niềm tin bền vững.Và bên cạnh đó, vì lãnh đạo phải đích thực, phải là chính mình nên trách nhiệm của nhà lãnh đạo cũng có nghĩa là làm cho cái “mình” đó trở nên tốt đẹp hơn từng ngày, lãnh đạo phải rèn luyện và trưởng thành liên tục. Khi đó, ta là chính mình một cách chân thực nhưng không trơ trẽn.

Lãnh đạo là câu chuyện đến từ bên trong! Câu chuyện của tâm hồn, của sứ mệnh, của lẽ sống! Câu chuyện của quá trình học hỏi, tôi luyện và trưởng thành liên tục!

Dù được có tên là “Lãnh đạo đích thực”, nhưng sách không chỉ dành cho những người lãnh đạo, nó dành cho mọi người, những ai muốn lãnh đạo chính mình, những ai muốn sống thật, những ai đang đi tìm những lời giải minh triết trong cuộc sống.

Hãy đọc “Lãnh đạo đích thực” để bắt đầu cuộc hành trình thú vị, để trưởng thành và để tốt đẹp hơn!

Nguồn: openedu

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Most Popular

Recent Comments